(FULL) NHÂN GIAN QUÁ ĐỖI KHỔ SỞ

Ngày đăng: 10/12/2025

Trạng thái: Đã hoàn thành

Đánh giá: 5/5

Đọc chương mới nhất

Tôi sắp chết rồi.

Tôi và Giang Thuật đều là trẻ mồ côi, nương tựa vào nhau, sưởi ấm cho nhau suốt hơn hai mươi năm.

Tôi vẫn luôn chờ đợi anh ta cưới tôi.

Năm thứ bảy ở bên nhau, anh ta đã phải lòng người khác.

Anh ta nói: “Chúng ta ở bên nhau quá lâu, giờ giống như người thân hơn.”

Chính anh ta là người tỏ tình với tôi, là người nói muốn cùng tôi xây dựng một gia đình.

Bỏ đi, dù sao tôi cũng sắp chết rồi, cũng nên buông tha cho anh ta.

Tôi đến cô độc, ra đi cũng cô độc.

Thế gian này, rốt cuộc chẳng có gì đáng để tôi lưu luyến.

Vào khoảnh khắc cuối cùng của đời mình, anh ta đã quỳ tuyệt vọng bên cạnh tôi, lấy ra một chiếc nhẫn, vừa khóc vừa cố đeo vào tay tôi.

“Sao lại rộng thế này? Rõ ràng nó phải vừa vặn chứ?”

Tôi nhắm mắt lại.

Bàn tay trái vô lực buông thõng, chiếc nhẫn từ từ tuột khỏi ngón tay áp út gầy guộc của tôi.

Tạm biệt.

Mãi mãi không gặp lại.

Nhân gian quá đỗi khổ sở rồi.

Tác giả: Tam biu
Dịch: -rqz- 

Tổng số chương: 4